Loại
hình tuyên truyền cổ động nghệ thuật gồm nhiều thể loại, kiểu loại khác nhau
(mà có thể gọi chung rất nhiều hình thức khác nhau). Những hình thức của truyền
cổ động rất phong phú, đa dạng, tuy vậy chún được định hình ổn định. Chúng có
thể dễ thay đổi, biến đ thời gian, theo từng nước, từng xã hội nên rất khó phố
Chúng được hình thành và phát triển như thế nào có thuộc vào nhiều yếu tố. Đặc
biệt, vì nó là một hình th hành theo kiểu trình diễn nghệ thuật nên nó phụ thuộc
nhất vào nhu cầu, thị hiếu, tâm lý của khách thể tuyên từng nước, từng cộng đồng
và còn phụ thuộc vào khả năn lý sáng tạo của người cán bộ tuyên truyền cổ động
. B khó có thể áp dụng cách phân loại nó của nước này và khác, khó có thể áp dụng
nguyên xi hình thức tuyên tru động nghệ thuật của nước khác vào nước ta. Cho
nên ở cố gắng nêu lên những nét khả dĩ gọi là chung nhất phương pháp mà thôi.
Trong
thực tế công tác tuyên truyền cổ động ở nước ta hàng chục năm qua cũng đã áp dụng
một số hình thức trong những hình thức, những kiểu tuyên truyền cổ động nghệ
thuật đã ghi trong bảng phân loại kể trên. Chủ yếu là trong công ty tuyên truyền
cổ động của các nhà văn hóa, các cơ quan làm công tác văn hóa văn nghệ quần
chúng ở một số nhà văn hóa
Tạp chí miệng
Hình
thức tạp chí miệng và hình thức sinh hoạt chuyên đề nhà ngày lễ kỷ niệm. Còn đối
với các đội thông tin cổ động, đ tuyên truyền xung kích hay đội tuyên truyền
viên trẻ... thì họ như chưa hề hoặc chưa quen xây dựng những chương trìn tuyên
truyền theo các kiểu hình thức kể trên. Có thể có nhiều ao cho tình trạng đó cần
phải được nghiên cứu. Nhưng có đi quan trọng khác đáng nói là những năm gần đây
tuy không dụng những hình thức kể trên các đội thông tin cổ động đã y dựng được
nhiều kiểu chương trình thuộc phạm trù của phức pháp tuyên truyền cổ động nghệ
thuật khác cơ bản với nhi hình thức thuộc loại tuyên truyền miệng và loại tuyên
tru trực quan. Do chưa được xác định hoặc chưa thống nhất về lý thuyết phương
pháp, những hình thức tuyên truyền mới thường được gọi là”tuyên truyền cổ động
tổng hợp” hoặc “tu truyền bằng văn nghệ cổ động” được giải thích là hình tuyên
truyền kết hợp ba phương thức, kết hợp chương t văn nghệ nhỏ; rồi sau đó, nảy
sinh một thể loại tuyên tr cổ động được mang tên là” câu chuyện thông tin”.
Điểm
lại, hàng chục năm qua trong công tác t truyền cổ động của nước ta đã từng hình
thành và tồn tại số hình thức tuyên truyền cổ động nghệ thuật như sau:
1.
“Tạp chí miệng”- được thực hiện theo dạng minh mức xen kẽ, phức hợp về chuyên đề
xã hội - chính trị
2.
“Sinh hoạt chuyên đề - chân dung chân dung “ được thực hiện cả hai dạng: minh
hoạ, sân khấu hóa.
3.
“Sinh hoạt chuyên đề – lễ kỷ niệm” được thực hiện dưới cả hai dạng: minh hoạ,
sân khấu hoá.
4.
“Câu chuyện thông tin” được thực hiện theo dạng kết hợp ba phương thức (tuyên
truyền miệng, triển lãm nhỏ, diễn kịch và ca hát).
5.
Ngoài ra, còn có một số kiểu trình diễn khác, tuy về mặt lý thuyết chưa chấp nhận
thuộc loại tuyên truyền cổ động nghệ thuật, nhưng thực chất nó đã làm nhiệm vụ
tuyên truyền cổ động một cách rất nghệ thuật. Cần phải tìm hiểu, nghiên cứu để
tận dụng đem lại hiệu quả tốt nhất cho công tác tuyên truyền cổ động hiện nay.
Chẳng hạn có những loại chương trình diễn như:
-
Kịch ngắn có chủ đề tuyên truyền cổ động (kể cả chèo, ca cổ, cải lương, bài
chòi)
-
Chương tình ca nhạc có chủ đề (tuyên truyền cổ động cho nhân một sự kiện nào
đó)
-
Chương trình cuộc thi (trong đó có nhiều yếu tố tuyên truyền và cổ động )
Nếu
trong hình thức tuyên truyền cổ động miệng, chất liệu để sử dụng chủ yếu là
ngôn ngữ – lời nói, trong hình thức tuyên truyền cổ động trực quan, chất liệu để
sử dụng chủ yếu là tài liệu trực quan - ngôn ngữ nhìn; thì trong hình thức
tuyên truyền cổ động nghệ thuật, chất liệu được phép sử dụng là tổng hợp tất cả
các loại chất liệu khả thi. Nó sử dụng tổng hợp đến mức độ nào, gồm bao nhiêu
loại chất liệu, nguyên bản hay gia công vv... là tuỳ thuộc vào từng điều kiện cụ
thể và tuỳ thuộc cả vào khả năng tài nghệ của những người xây dựng chương
trình. Ở đây chỉ có thể nêu chung những chất liệu cho nó sử dụng là một tổng hợp
gồm nhiều loại như sau:
1.
Ngôn ngữ nói : gồm những lời nói của nhiều loại nhân vật khác nhau, với tư cách
những phát ngôn chính luận: người dẫn chuyện, người tuyên truyền viên, người đại
biểu của tổ chức, người được biểu dương, người trình giải vấn đề, người kể chuyện,
những người vấn – đáp ứng xử vv...
2.
Những chất liệu trực quan: gồm nhiều loại khả dụng cho nó: những yếu tố trang
trí cổ động, những hình thức tranh vẽ, biểu ngữ, biểu đồ, ảnh.. và có thể tạo
thành những bộ triển lãm nhỏ, bản đồ vv...
3.
Các phương tiện âm thanh, chiếu sáng, đốt lửa, đốt đèn trời…
4.
Các chất liệu âm nhạc có thể dùng được nhiều thứ, nhiều thể loại theo nhiều
cách: dùng nguyên tác phẩm, dùng các trích đoạn, dùng gia công lại (đưa lời mới
vào làn điệu cũ), sáng tác mới, sử dụng kiểu ca khúc, kiểu hợp xướng, tốp ca,
hát tập thể, đơn ca; sử dụng nhạc mới, các loại dân ca ba miền trung nam bắc,
dân tộc ít người; sử dụng nhạc không lời, sử dụng đàn, bộ trống, cồng chiêng,
ngâm thơ...
5.
Các chất liệu múa có thể dùng nguyên điệu và sáng tác mới một số tiết đoạn, động
tác; múa đơn, múa đội, múa tập thể; múa hiện đại, múa dân gian đồng bằng và các
dân tộc khác, dựng hình tượng, hoạt tượng...
6.
Các chất liệu phim chiếu có thể sử dụng những trích đoạn phim tư liệu hay phim
chuyện có sẵn, những đoạn phim do mình tự quay cho hợp với kịch bản, những tấm
phim đèn chiếu vv..Chiếu lên phòng hoặc chiếu qua màn ảnh ti vi...có nội dung hợp
với kịch bản tuyên truyền,
7.
Các chất liệu nghệ thuật sân khấu có thể dùng những tiểu phẩm kịch nói, kịch
chèo ... do tự sáng tác cho hợp với kịch bản tuyên truyền, sử dụng những động
tác kịch câm, diễn độc tấu...
8.
Các chất liệu thể thao, thể lực, thị uy có thể dùng những động tác thể thao, đấu
võ, những đoạn tuần hành, diễu binh, hành quân, lên đường, đua xe vv...
+
Mỗi hình thức mỗi kiểu tuyên truyền cổ động nghệ thuật có một phương pháp cấu tạo
khác nhau. Nhờ sự sáng tạo và tài nghệ của những người xây dựng chương trình, mỗi
ngày càng có những thay đổi, biến dạng mới về cách cấu tạo cụ thể của chúng.
Tuy nhiên, nhìn vào những nét cơ bản chung nhất của chúng, có thể rút ra được 3
dạng khác nhau về phương pháp cấu tạo các chương trình tuyên truyền cổ động nghệ
thuật ở nước ta hiện nay.
a. Cách cấu tạo theo dạng “MINH HOẠ”
Phương
pháp này tương đối đơn giản, dễ thực hiện và hay được dùng trong công tác tuyên
truyền cổ động. Minh hoạ có nghĩa là đưa một số những yếu tố, những chất liệu
văn hóa, nghệ thuật nào đó vào cùng với những yếu tố chủ yếu là tuyến truyền miệng,
cốt để phụ hoạ, tăng cường thêm sức tác động tư tương tình cảm của khách thể
tuyên truyền khi tiếp nhận thông tin chính luận.
Theo
dạng minh họa các chất liệu sử dụng để cấu tạo trong chương trình thường bao gồm
có hai phần - Phần thông tin chính luận (ngôn ngữ nói - bài nói, những đoạn
nói) và Phần Minh hoạ (các yếu tố nghệ thuật, trực quan... có nội dung phù hợp
với phần thông tin chính luận). Ở đây có thêm một điều đáng chú ý là dù cấu tạo
phần minh hoạ đạm đến mức nào cũng không được để lấn át hay làm cho người dự
quên mất phần thông tin chính luận. Phần minh hoạ có thể được cấu tạo xen kẽ
vào những đoạn nói của phần thông tin chính luận, hoặc cũng có thể tách riêng với
phần thông tin chính luận.
Khi
lập dựng một chương trình theo dạng minh hoạ này cũng phải có sự dự tính về mặt
khả năng vốn minh hoa và lượng người tham gia trình diễn chương trình ấy. Nắm
được vốn minh hoạ hiện có thuộc phạm vi của mình để mình xử lý thích đáng cấu tạo
chương trình. Thông thường một chương trình cổ động dạng minh họa ở mức thấp
cũng cần phải sử dụng khoảng mười người tham gia trình diễn nói và phục vụ.
Tuyên truyền minh họa ở mức cao hơn có thể phải cần đến khoảng hai mươi người
tham gia trình diễn chương trình. Ngoài ra cũng có thể kể đến một số chương
trình tuyên truyền minh họa cỡ nhỏ, có khi chỉ cần một người vừa nói vừa minh họa
hoặc một người nói kèm thêm vài ba người minh họa.
b. Cách cấu tạo theo dạng “SÂN KHẤU HÓA”
Thuật ngữ “Sân khấu
hóa” được dùng mấy năm nay ở nước ta là dịch từ tiếng Nga (phiên theo tiếng
Pháp = théâtralisation) và du nhập từ các giáo trình Liên Xô. Thực tế cho thấy,
khái niệm này hiện dùng ở ta chưa ổn định, đang như một bước thử nghiệm, còn
nhiều cách hiểu khác nhau vì bản thân nó chưa rõ ràng. Nhưng ở đây để tiện làm
việc hãy sử dụng “Sân khấu hóa” ở giới hạn (một hình thức tuyên truyền cổ động
theo kiểu trình diễn nghệ thuật) chứ không phải như một thể loại của loại hình
sân khấu). Và từ đó, cố gắng tìm ra những nét khác biệt cơ bản về phương pháp cấu
tạo giữa dạng “minh họa” với dạng “Sân khấu hóa”.
Khác
với hình thức tuyên truyền theo dạng minh hoạ, trong hình thức tuyên truyền dạng
“Sân khấu hóa”, người ta sử dụng tổng hợp mọi chất liệu, mọi yếu tố khả thi được
cấu tạo theo cách tích hợp, nhất thể hóa, chứ không phải tách ra Thành hai phần
như vậy, cho nên không đặt ra vấn đề là phần nào lấn át phần nào, thông tin
chính luận và tư liệu cảm xúc thẩm mỹ bên nào nhiều bên nào ít, bên nào chính
bên nào phụ vv...Toàn bộ những loại chất liệu khả thi được cấu tạo hòa nhuyễn
vào nhau, sắp xếp cho chúng phát triển hợp theo logích diễn tiến của sự kiện
tuyên truyền và nội dung chủ đề tuyên truyền. Do đó cách cấu tạo của nó không
thể tách ra làm hai phần mà thông thường nó phải được cấu tạo theo từng chương,
từng phần sự kiện hay theo biên niên từng chặng diễn tiến của sự kiện tuyên
truyền.
Hình
thức tuyên truyền cổ động nghệ thuật theo dạng “Sân khấu hóa” không thể khả dụng
cho bất kỳ mọi trường hợp và mọi sự kiện tuyên truyền. Chỉ nên sử dụng hình thức
này trong những dịp tuyên truyền cho những ngày lễ kỷ niệm trọng đại của toàn
quốc, của địa phương, của ngành, của giới hay một cộng đồng xã hội lớn. Bởi nhiều
lẽ. Xây dựng một chương trình tuyên truyền theo dạng này chi phí tốn kém khá
nhiều mất nhiều công sức chuẩn bị, tập dượt, huy động khá đông người tham gia
trình diễn và phục vụ ... mà thực tế thì khó đưa ra trình diễn được nhiều lần.
Một chương trình “Sân khấu hóa” tuyên truyền quy mô nhỏ cũng đòi hỏi có khoảng
20 -30 người tham gia trinh diễn, quy mô lớn thì khoảng 40 – 50 người trở lên.
Do vậy, các đội thông tin cổ động không thể có điều kiện để xây dựng chương
trình theo dạng “Sân khấu hóa”.
c. Cách cấu tạo theo dạng “CÂU CHUYỆN THÔNG TIN”
“Câu
chuyện thông tin” mới được ra đời ở nước ta chưa được mười năm và chủ yếu xuất
hiện ở các đội thông tin cổ động. Nó không giống kiểu tuyên truyền miệng trước
đây, cũng không giống kiểu sinh hoạt chuyên đề theo dạng “minh họa” hay theo dạng
“Sân khấu hóa”. Cái tên gọi “Câu chuyện thông tin” chưa hẳn đã ổn, nhưng nó
cũng có lý của nó nó được sáng tạo từ các đội thông tin, dùng cho các đội thông
tin cổ động trình diễn và nhất là nó lấy một câu chuyện gì đó dùng làm cớ để
phát triển sự thông tin tuyên truyền giải thích tới người xem - nghe.
“Câu chuyện thông
tin” tiếp nhận nhiều yếu tố của hình tức tuyên truyền miệng, lại vừa tiếp nhận
một số yếu tố của kịch và hình thức diễn kịch, cho nên có lúc nó còn được đặt
tên là “kịch thông tin”, “kịch tuyên truyền”, “kịch cổ động”. Xuất phát từ cách
tiếp cận như thế đã có thể hình thành lên một phương pháp cấu tạo riêng cho
hình thức “Câu chuyện thông tin” này và đáng được coi là một trong những dạng
cơ bản của phương pháp tuyên truyền cổ động nghệ thuật hiện nay ở nước ta.
Trong
phương pháp cấu tạo của “Câu chuyện thông tin” nổi lên mấy điểm căn bản. Trước
nhất, cần xây dựng cho được một câu chuyện lấy đó làm cơ sở (cái cớ) để phát
triển toàn bộ chủ đề nội dung chủ đề tuyên truyền: Một câu chuyện đơn giản, dựa
theo những câu chuyện thường có trong đời sống cộng đồng mà khả dĩ ăn nhập với
đề tài, chủ đề cần tuyên truyền, không đòi hỏi phải hư cấu gì lắm. Sau đó, cấu
tạo dàn câu chuyện ấy ra thành một chương trình tuyên truyền, được phát triển
theo từng đoạn – từ đoạn mở đầu đặt vấn đề, rồi đoạn diễn ra mâu thuẫn thắc mắc,
tiếp đoạn tuyên truyền giải thích cho thông hết những điều mắc míu và cuối cùng
đến đoạn kêu gọi cổ động đồng tình thực hiện theo những điều tuyên truyền giải
thích ấy.
Những
chất liệu được sử dụng trong “Câu chuyện thông tin” thì được cấu tạo theo cách
kết hợp “ba phương thức” nghĩa là kết hợp cả lời nói tuyên truyền, cả trình bày
tài liệu trực quan và cả trình diễn nghệ thuật. Trong đó, dù sao phần tuyên
truyền bằng lời nói cũng phải chiếm nhiều hơn cả, có vậy nó mới đủ liều lượng để
chuyển tải phát triển sâu tư tưởng đặt ra trong câu chuyện tuyên truyền. Vả
chăng, trong phạm vi khoảng 30 - 40 phút do điều kiện hạn chế, với lượng người
tham gia trình diễn ít ỏi của một đội thông tin cổ động, không thể cho phép
trưng bày nhiều tài liệu trực quan phức tạp và nhiều tiết mục văn nghệ phong
phú được.
Trong
“Câu chuyện thông tin” xây dựng ít vai diễn. Kịch bản nào nhiều lắm cũng chỉ cần
5-6 vai diễn và cũng đã có nhiều kịch bản chỉ cần 2-3 vai diễn. Các vai diễn
trong đó thường được chia ra làm hai loại: vai những người tuyên truyền viên
hay người dẫn chuyện và vai những người trong cốt chuyện. Có thể xây dựng theo
cách mỗi người diễn cả hai loại vai hoặc theo cách mỗi người diễn một loại vai
khác nhau. Tuy các vai diễn “Câu chuyện thông tin” phải áp dụng cách diễn xuất
của kịch, nhưng không có điều kiện để đòi hỏi phải diễn xuất thật điêu luyện,
cho nên không cần thiết phải xây dựng các nhân vật trong kịch bản này một cách
phức tạp, quá đi sâu vào tính cách. Nói tóm lại, cần nắm vững những điểm cơ bản
trên đây thì mới xây dựng được các kịch bản “Câu chuyện thông tin” phù hợp với
yêu cầu và điều kiện của một đội thông tin cổ động có lượng người rất ít và
trình độ diễn xuất chưa cao.
+ Là một hình thức
tuyên truyền cổ động thực hiện theo kiểu trình diễn nghệ thuật, cho nên dù tiến
hành theo dạng nào? “minh hoạ”, “Sân khấu hóa” hay “Câu chuyện thông tin cũng cần
thiết phải xây dựng kịch bản (hay cũng có khi gọi là xây dựng chương trình) -
nghĩa là làm công việc biên soạn kịch bản và dàn dựng kịch bản để đưa ra trình
diễn phục vụ người xem. Công việc xây dựng các loại kịch bản này được tiến hành
theo một quy trình gồm mấy công đoạn như sau:
1. Xây dựng
đề tài, chủ đề và tư tưởng kịch bản:
Xác
định đề tài kịch bản đó nói về nội dung gì, về lĩnh vực nào và hãy đặt đúng tên
đề tài cho kịch bản ấy. Xác định chủ đề - những chủ định chính của đề tài ấy,
toàn bộ kịch bản ấy sẽ phải trình diễn tiến qua những phần sự kiện hay phần thời
đoạn nào, không gian nào. Xác định tư tưởng - kịch bản này nói những cái đó để
làm gì? Để giáo dục gì? Giải quyết những tư tưởng gì cho nhân dân?
2. Tìm
hiểu sự kiện và sưu tầm tài liệu cho kịch bản:
Đi
vào thực tế hoặc từ sự am hiểu thực tế của mình, nghiên cứu những người thực việc
thực, để lập dựng được nội dung cụ thể của sự kiện tuyên truyền hay “Câu chuyện
thông tin”. Từ chỗ xác lập rõ nội dung câu chuyện đó, tiếp đi vào sưu tầm các
loại tài liệu khả thi để xây dựng kịch bản ấy. Tài liệu cần cho kịch bản thuộc
loại này thường gồm có: tài liệu văn bản, văn kiện, số liệu, những tư liệu nghệ
thuật để minh họa, bộ triển lãm nhỏ; những người thực có liên quan với nội dung
kịch bản cần được mời tham gia trình diễn; các tư liệu trang trí và phương tiện
âm thanh, tiếng động, ánh sáng vv... (lưu ý rằng việc sưu tầm các loại tài liệu
ấy là gồm cả việc đi tìm, viết vẽ, dựng, mua, sắm, lắp ghép)
3. Viết
kịch bản:
Sau
khi đã làm chủ được ý đồ kịch bản, nắm trong tay nội dung câu chuyện và những
tư liệu cần cho nó thì tiếp công đoạn viết kịch bản. Để cho thật cẩn thận, ở
công đoạn này nên làm theo ba bước:
Viết
bố cục đại cương - sắp xếp đại cương trình tự diễn biến của sự kiện hay câu
chuyện trong kịch bản; nêu lên các tình tiết chính, phụ, các hình thức và thủ
pháp nghệ thuật cần sử dụng cho từng phần đoạn hay thời đoạn của sự kiện, ước định
cả thời gian diễn tiến cho từng phân đoạn ấy.
Viết
lời văn học cho nội dung của những người nói Tất cả những lời, những bài nói của
những người dẫn chuyện, tuyên truyền viên, báo cáo viên, phóng viên vv... trong
kịch bản, đều cần được biên soạn thành văn đầy đủ, để tránh tình trạng ứng tác,
ứng diễn tuỳ tiện. Văn phong giản dị, dễ hiểu, giàu hình ảnh, giàu sức truyền cảm.
Mỗi lời, mỗi lượt của mỗi người trong kịch bản được viết riêng lên từng tấm
phích, sau đó đem sắp xếp tất cả lại theo đúng trình tự diễn biến ghi trong bố
cục đại cương của kịch bản.
Trình
bày toàn bộ văn bản kịch bản - Trong đó gồm mấy phần: mở đầu, giới thiệu tên đề
tài kịch bản, chủ đề tư tưởng và những yêu cầu đặt ra khi thực hiện kịch bản ấy.
Tiếp đến phần giới thiệu quang cảnh, bài trí và giới thiệu các nhân vật diễn xuất
trong kịch bản. Sau đó chính yếu nhất là trình bày toàn văn phần nội dung kịch
bản - Viết nguyên văn hết mọi cảnh lớp tình tiết, người nói, các tiết mục minh
họa vy. theo đúng trình tự diễn biến quy định trong kịch bản .
Đối
với những người đã từng viết nhiều, quen tay thì họ có thể bỏ qua tất cả những
bước cụ thể ấy mà trực tiếp đi ngay vào việc viết toàn văn toàn cảnh kịch bản.
4. Dàn dựng
kịch bản:
Đây
là công việc của người đạo diễn. Trong công tác thông tin cổ động, phần lớn những
người viết kịch bản đồng thời cũng là người dàn dựng kịch bản Hiếm thấy những
người chuyên làm công tác đạo diễn kịch bản thông tin cổ động và được đào tạo về
nghiệp vụ đạo diễn kịch bản thông tin cổ động.
Ở
công đoạn này, người dàn dựng kịch bản thông tin cổ động phải làm những công việc:
nghiên cứu kịch bản , chọn người và phân công họ đóng các vai trong kịch bản ;
tập dượt và chuẩn bị các điều kiện cần thiết cho họ đóng tốt các vai của mình;
chuẩn bị các điều kiện trang trí, đạo cụ sân khấu cho kịch bản ; tiến hành cho
chạy một chương trình rồi duyệt nghiệm thu chương trình; chuẩn bị tư thế hoàn
chỉnh đưa ra trình diễn kịch bản công khai phục vụ người xem.
II.4. Biên tập và phổ biến các tài liệu tuyên truyền:
Đây
là một giải pháp tuy đơn giản nhưng tỏ ra có hiệu quả thiết thực trong điều kiện
hiện nay ở nước ta càng đi sâu vào các cộng đồng cơ sở cùng nông thôn, vùng xa,
vùng miền núi, biên giới, hải đảo vv... càng thấy rõ tác dụng của nó.
Để
thực hiện giải pháp này đòi hỏi phải nắm vững cả về phương pháp biên tập và
phương pháp phổ biến các loại tài liệu
Trong
phương pháp biên tập tài liệu tuyên truyền người cán bộ biên tập phải giỏi cả về
kỹ năng biên tập ngôn từ và kỹ dạng khác nhau: tập sách mỏng, tài liệu rời, tài
liệu nghiệp vụ, năng mỹ thuật. Tài liệu tuyên truyền được biên tập theo nhiều tập
sách chuyên đề, tài liệu hỏi đáp, bản tin vv...Mỗi dạng tài liệu có những kỹ
năng biên tập riêng, kỹ thuật ấn loát riêng với những biện pháp công bố riêng
khác nhau. Điều này đòi hỏi người cán bộ biên tập tài liệu tuyên truyền phải
tinh tường, tinh tế, tỉ mỉ, có óc thẩm mỹ về kỹ năng, kỹ xảo biên tập đối với từng
dạng tài liệu tuyên truyền khác.
Nội
dung của các tài liệu tuyên truyền lại bao quát nhiều lĩnh vực hoạt động khác
nhau trong xã hội. Chẳng hạn: tuyên truyền gương “người tốt, việc tốt”; tuyên
truyền về pháp luật, tuyên truyền đưa Nghị quyết Đảng vào cuộc sống”; tuyên
truyền về một ngày kỷ niệm cách mạng trọng đại; tuyên truyền về khuyến học,
khuyến nông, khuyến ngư, khuyến lâm... về xây dựng nếp sống văn hóa, gia đình
văn hóa, kế hoạch hóa gia đình, phòng chống HIV – AISD, về xây dựng “thôn,
làng, bản, ấp ... văn hóa”... Điều này đòi hỏi người cán bộ biên tập tài liệu
tuyên truyền, không chỉ giỏi về kỹ năng kỹ xảo biên tập mà quan trọng hơn là
còn phải am hiểu sâu vào kiến thức, tri thức và thực tế xã hội về từng nội dung
biên tập tài liệu tuyên truyền đó.
Tài
liệu tuyên truyền lại cần phải được biên tập nhanh, ấn loát nhanh và phải được
đưa ra công bố kịp thời để nhanh chóng phát huy hiệu lực tuyên truyền. Người
cán bộ làm công tác trong phương pháp hoạt động này phải năng động, có sáng kiến
tìm nhiều biện pháp để chuyển tải tài liệu tuyên truyền đó nhanh chóng nhất đến
tận tay quần chúng ở cơ sở. Chẳng hạn đã có những biện pháp phổ biến như: nhanh
chóng đưa tài liệu đến treo, dân tại các trạm tin, bảng tin nơi công cộng, trụ
sở quan, đơn vị bộ đội, .. gửi tài liệu tuyên truyền đến các đoàn thể, cơ sở,
các gia đình, các nhóm câu lạc bộ vv... để sử dụng vào nội dung sinh hoạt, trao
đổi của họ hoặc đưa tài liệu tuyên truyền chờ chuyển tải qua các phương tiện
truyền truyền hình, các đội thông tin lưu động, đội chiếu bóng, các thư viện ở
cơ sở VV...
Nhìn
chung, phương pháp tuyên truyền này hiện nay vẫn đang có nhiều lợi thế. Nó có
thể cung cấp được nhiều thông tin cụ thể, thực tế địa phương, thiết thực đến
người lao động Những tài liệu tuyên truyền này có thể lưu giữ lâu dài tiện dụng
cho tập thể và cá nhân, nhiều đối tượng khác nhau có trình độ dân trí và tập
quán khác nhau. Hơn nữa, với phương pháp hoạt động này, chúng ta có thể kiểm
soát được nội dung, và mục đích thông tin tuyên truyền,
